Miền cỏ dại của tuổi thơ

Sau những hành trình xuôi ngược, tôi lại về với quê mẹ yêu thương. Khi đặt những bước chân đầu tiên lên khúc đê làng, chợt thấy lòng mình nôn nao đến lạ. Ở đó, bao năm qua, cỏ dại vẫn tím hoài như giữ giùm tôi miền ký ức tuổi thơ.

Mỗi độ hè sang, dọc theo con đê làng uốn khúc quanh co, hoa cỏ dại lại âm thầm nở tím. Hiếm thấy loài hoa nào có sức sống mãnh liệt, dai dẳng như những thân cỏ dại mong manh ấy. Bởi lẽ, mùa hè ở dải đất miền Trung gió lào, cát trắng quê tôi luôn là mùa khắc nghiệt nhất trong năm. Vậy mà, giữa cái nắng chói như trút lửa, cỏ dại vẫn lặng lẽ bám vào nhau, bền bỉ vươn dài màu xanh khát vọng. Để rồi một chiều êm đềm nào đó, cả miền cỏ dại bất chợt đồng loạt dệt đầy sắc tím miên man…

Miền cỏ dại xuyến chi
Miền cỏ dại của tuổi thơ.
Ngày ấy, tôi sống vô tư và hồn nhiên như chú nghé con, chiều chiều nô đùa trên con đê làng mà chẳng bao giờ biết chán. Những chiều chăn trâu, lũ trẻ mục đồng chúng tôi vẫn rủ nhau hái hoa tím kết thành vương miện đội lên đầu làm cô dâu, chú rể. Rồi có khi, lại thong thả nằm trên đê, ngắt từng cánh nhỏ nhung mềm chơi trò bói hoa. Khi hoàng hôn chùng chình buông xuống, chúng tôi tha thẩn dắt trâu về nhà. Hương cỏ dại hăng hắc, nồng nàn quấn quyện mãi trên từng ngón tay, kẽ tóc như cũng muốn về theo…

Lớn hơn một chút, khi trái tim ngân lên những rung động đầu đời, một chiều, tôi hái cỏ dại ngượng ngùng cài lên mái tóc rối cháy nắng hoe vàng của cô bạn hàng xóm. Cô bạn nhìn tôi thẹn thùng, e ấp. Đôi mắt long lanh sắc tím bâng khuâng. Tôi đi học cấp ba trường huyện, cô ấy bỏ học giữa chừng, ở nhà cùng cha mẹ lam lũ ruộng đồng. Mấy năm sau, cô ấy theo chồng. Ngày cưới, cỏ dại dọc triền sông tím bầm lên thổn thức. Tìm về lối cũ, tôi ngắt mấy chùm cỏ hoa còn lóng lánh sương mai, thả xuống lòng sông cuộn chảy mà thấy sóng ngược bờ tràn nỗi nhớ xa xôi…
Đồng hoa cỏ may
Cánh đồng hoa cỏ may.
Cỏ dại cứ sống giản dị mà sâu sắc như một triết lý nhân sinh. Năm tháng trôi đi, những miền cỏ dại chạy dọc tuổi thơ tôi vẫn luôn tận hiến cho đời bao mùa hoa rạng ngời sắc tím, tím đợi chờ, tím khắc khoải, thủy chung. Chỉ có tôi là cứ thế đổi thay, rồi dần dần rời xa con đê làng lúc nào không biết. Những lần vấp ngã, tôi thường nghĩ về cỏ dại ven đê, để tự dặn lòng, dù khó khăn đến đâu cũng không được chùn bước. Như một cây cỏ dại ham thử thách, tôi sẽ luôn vươn mình về phía trước, phía chân trời ấm ánh bình minh. 

Rất nhiều đêm, khi xếp lại những toan tính, bon chen của cuộc sống thường nhật và khép lại đôi mắt mỏi mệt, hình ảnh triền đê ngập đầy hoa tím lại hiện lên rõ nét trong giấc mơ. Tôi tung tăng chạy giữa hương thơm ngọt ngào xưa cũ và được gặp lại chính mình của ngày hôm qua - cậu bé mục đồng ngây ngô, tinh nghịch. 

Hôm nay đây, men theo những dấu chân hoài niệm, tìm về một miền hoa tím, chợt dậy lên những cung bậc cảm xúc thật khó gọi tên, vừa xốn xang, lại vừa nuối tiếc. Xin mượn những vần thơ mộc mạc của Thạch Quỳ để nhắn nhủ với cỏ rằng: “Cỏ đừng già, cỏ nhé/ Dù tuổi thơ qua rồi/ Đất giữ gìn cho cỏ/ Cỏ giữ gìn cho tôi…”.

Phan Đức Lộc

Nhận xét&Bình luận

| Copyright © 2010 Du Lịch Sông Cầu - Điểm đến của những nụ cười